Dennis vừa lái xe, vừa bắt chuyện với Phong Bất Giác đang ngồi ở ghế sau. Dù sao cũng chỉ là người xa lạ mới gặp mặt chưa đầy năm phút, bắt gã hoàn toàn buông bỏ cảnh giác là điều không thể. Do đó, cuộc trò chuyện này cũng coi như một phen dò xét.
Bởi vì lượng thông tin nắm được quá hạn hẹp, Phong Bất Giác rõ ràng cảm thấy lực bất tòng tâm khi nói chuyện. Hắn hoàn toàn mù tịt về niên đại hay địa điểm xảy ra kịch bản này. Hơn nữa, hắn cũng không thể nói rõ những chuyện liên quan đến bản thân, ví như ngày sinh, địa chỉ nhà, có người thân hay không cùng các loại thông tin cơ bản nhất.
May mà Giác ca vô cùng nhanh trí, cuộc trò chuyện bắt đầu chưa được bao lâu, hắn đã buông ngay một câu: "Lúc xảy ra tai nạn, có khả năng ta đã bị chấn động não nhẹ, trí nhớ dường như bị ảnh hưởng đôi chút."
Có câu này lót đường, kế tiếp chỉ cần bị đối phương hỏi bí, hắn có thể thẳng thừng đáp: "Xin lỗi, ta nhớ không rõ", rồi sau đó ôm trán tỏ vẻ đau đớn.




